Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

VỌNG THÊ


  1. Tặng khi vợ vắng nhà

    Em đi xa
    Một ngày như một Tháng
    Căn nhà rộng lại càng thêm trống vắng
    Anh tha thẩn vào ra
    Ngày dài quá
    Chẳng biết cất vào đâu
    Đêm thăm thẳm sâu
    Mình anh và nỗi nhớ
    Giường chiếu lạnh bao đêm khó ngủ
    Bữa cơm bày,ngồi bên nào cũng lệch
    Cứ nghĩ tự do là thích
    Hóa ra tự do cũng có những nỗi buồn
    Hai mấy năm bên nhau những sớm,những hôm
    Giờ em đi xa mới thấy mình đơn lẻ
    Đếm thời gian ,Anh thành kẻ vọng thê
    Có nhiều khi ngỡ mình hóa đá

    05.2014
    NgThTr

    Hình ảnh: VỌNG THÊ
Tặng khi vợ vắng nhà

Em đi xa
Một ngày như một Tháng
Căn nhà rộng lại càng thêm trống vắng
Anh tha thẩn vào ra
Ngày dài quá
Chẳng biết cất vào đâu
Đêm thăm thẳm sâu
Mình anh và nỗi nhớ
Giường chiếu lạnh bao đêm khó ngủ
Bữa cơm bày,ngồi bên nào cũng lệch
Cứ nghĩ tự do là thích
Hóa ra tự do cũng có những nỗi buồn
Hai mấy năm bên nhau những sớm,những hôm         
Giờ em đi xa mới thấy mình đơn lẻ
Đếm thời gian ,Anh thành kẻ vọng thê
Có nhiều khi ngỡ mình hóa đá 

05.2014
NgThTr
    2

Thứ Hai, 17 tháng 2, 2014

NÓI VỚI EM NGÀY VALENTIN



Xin lỗi,nếu ngày Valentin anh không tặng em Hoa và Quà
Mà đem Hoa và Quà bày trên bàn thờ Tổ Quốc
Tưởng niệm 35 năm ngày đất nước ta bị xâm lược
Tưởng nhớ bao người đã ngã xuống cho chúng mình được sống hôm nay
Tưởng nhớ những chàng trai và cô gái ngày xưa ấy
Những người chưa bao giờ được biết đến Valentines Day
Em cũng đừng trách anh sao hôm nay chẳng viết những vần thơ đắm say
Khi Thơ và Tình yêu cùng lên ngôi một ngày
Mà chỉ toàn là buồn đau và uất ức
Có cái gì nghẹn trong lồng ngực
Muốn hét thật to mà mãi chẳng thành lời

BUỒN VÔ CÙNG TỔ QUỐC CỦA TA ƠI !

Đêm trước ngày Valentine và ngày Thơ VN
13.02.2014

Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013

NGỌN LỬA MÙA ĐÔNG

Thế là bàn tay lạnh lẽo giá băng của "Thần Mùa Đông" cũng đã "sờ" đến nước Đức,ban ngày nhiệt độ ngoài trời đã xuống 2-3 độ,ban đêm thì dưới 0 độ,sáng sớm những vũng nước ven đường đã đóng một lớp băng mỏng.Từ xa nhìn về Thị trấn, trên những mái nhà nhấp nhô cao thấp,những ống khói như những điếu xì gà chổng ngược hối hả nhả khói lên trời,thôi thì đủ các màu sắc đen,nâu,xanh lam,trắng... của các loại chất đốt Than nâu,Dầu hỏa,Củi,Ga...Để sưởi ấm cho mùa đông,nhà tôi sử dụng đủ cả 4 thứ chất đốt ấy.Mấy năm trước còn sức và còn...hứng,tôi sắm cưa máy đăng ký với phòng lâm nghiệp thị trấn mùa đông vào dọn rừng kiếm củi sưởi.Ở bên Đức theo quy định của pháp luật về việc bảo vệ môi sinh,môi trường sống của động và thực vật trong rừng,chỉ vào mùa đông khi lá cây rụng hết,sinh động vật cộng cư trong rừng đã đi ngủ đông hết,mặt đất đã đóng băng, phủ tuyết người ta mới cho phép khai thác gỗ hay chặt cây dọn rừng,mà cũng chỉ gói gọn trong 3 tháng giữa đông là 12,1,2,đến đầu tháng 3 là phải kết thúc cho dù đó là rừng của tư nhân hay nhà nước,nếu trái quy định này sẽ bị phạt và phạt rất nặng.Khoảng trong hai tháng 11,12 các nhân viên kiểm lâm đi tuần rừng nơi mình phụ trách đánh dấu những cây gỗ được phép khai thác bằng hai màu sơn hồng và xanh da trời,màu hồng là cây chặt làm củi (như trong ảnh Tr vừa chụp chiều nay tại cánh rừng phòng hộ bên sông Đa Nuýp khi đi chạy bộ) còn màu xanh da trời là cây chặt lấy gỗ,đồng thời tính toán chia lô cấp phép dọn rừng lấy củi(ví như mỗi lô sẽ có bao nhiêu m3 củi),sau đó căn cứ vào số lượng người đăng ký hằng năm mà phòng lâm nghiệp cấp phép khai thác.Khi chặt xong, tất cả các loại củi to bằng bắp đùi người lớn trở lên đều phải cắt ngắn khoảng 1m xếp thành chồng ngay ngắn tại đầu mỗi lô để nhân viên kiểm lâm đi đo tính tiền sau đó mới được vận chuyển về nhà.


                                                                                    Cây đã được đánh dấu làm củi

Hồi còn đi dọn rừng, thông thường mỗi năm tôi đăng ký "mua" khoảng 5 đến 10 khối(m3),thế là được cấp một lô có chừng bấy nhiêu củi,nhưng nhờ cái tính cần cù(hay lòng tham hihi...)tôi thường chịu khó kiếm thêm bằng cách tìm cắt những cây gỗ đã bị đổ xuống chết khô từ lâu vùi trong tuyết(nhân viên kiểm lâm không đánh dấu và tính) hay những cành cây to bằng bắp chân,bắp tay(loại này không bị tính tiền),cắt xong ở đâu để nguyên đó đợi nhân viên kiểm lâm đo số gỗ được phép khai thác xếp tại đầu lô xong mới moi lên vận chuyển về nhà.Nhờ kiểu này mà số củi tôi "kiếm được" luôn nhiều hơn số lượng đăng ký mua (và phải trả tiền hihi ...).Vài năm nay do hết sức và hết hứng cộng với những quy định an toàn khi khai thác rừng ngày càng ngặt( như muốn sử dụng cưa máy phải qua một khóa học để lấy bằng,vào rừng khai thác gỗ phải có ít nhất 2 người cùng đi và phải có quần áo giày găng tay ,mũ,kính bảo hộ chuyên dụng cho ngành lâm nghiệp),nên để sưởi ấm khi đông về tôi thường đi mua lại củi người ta khai thác rồi bán hay mua than nâu,dầu tại các cửa hàng bán chất đốt.Năm nay tôi mua lại được một cây gỗ cổ thụ khoảng 200 tuổi khá lớn có chu vi thân khoảng 3m,đường kính 1m đã chết khô từ 2 năm trước.Gỗ đã khô nên quánh khó cắt và bửa,nhưng được cái bửa ra là có thể đút vào lò sưởi luôn không phải phơi 2,3 năm.Đánh vật với nó cả tuần cưa cắt,bửa cuối cùng cũng được một số củi kha khá đủ tự tin đón mùa đông lạnh giá đang về.Tối nay là có thể "Nổi lửa lên em..." ngồi bên lò sưởi nhâm nhi cốc bia + lạc rang mà " Một ngọn lửa bập bùng soi á à ha...!"...



Tôi khép cửa,mặc kệ mùa đông
Mặc kệ những nhọc nhằn,muộn phiền,tuyết băng ngoài ngõ
Xòe bàn tay nâng niu ngọn lửa
Nghe niềm vui reo tí tách trong lò
Lòng bồi hồi nhớ lại thưở ấu thơ
Đêm mùa đông bên Bà canh lửa
Hương khói bếp và bao câu chuyện cổ
Đã nuôi tôi khôn lớn nên người
Bà tôi đi về thế giới xa xôi
Thế giới của Phật,Tiên và những ước mơ không bao giờ cũ
Mùa đông xứ người tôi ngồi nâng niu ngọn lửa
Chuyện"Ngày xửa,ngày xưa..." kể tiếp cho con mình ...

Lauingen đêm mùa đông 22.11.2013
 






Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

MÙA THU

Mùa Thu ở Châu Âu nói chung và mùa Thu ở nước Đức nói riêng thật vô cùng diễm lệ và kỳ vỹ.Chỉ mới trong ít hôm những cánh Rừng,những hàng cây hai bên đường đang xanh mướt một màu bỗng khoác lên mình tấm áo choàng rực rỡ với đủ sắc màu Xanh,Đỏ ,Tím,Vàng...Bầu Trời như xanh hơn,cao hơn và trong hơn,những tia nắng vàng như ươm mật chảy xuống khắp thế gian.Không gian thật thanh bình và yên tĩnh,nghe đâu đó có tiếng Suối chảy róc rách,tiếng Gío thổi rì rào mang theo hơi lạnh trở về chạy lao xao trên những con đường mòn quanh co làm cho những lứa đôi đi dạo nép vào nhau bối rối.Đã 26 năm ,26 mùa Thu châu Âu đi ngang qua đời tôi.Nhưng cứ mỗi lần mùa Thu đến lại cho tôi một cảm giác mới lạ,ngỡ ngàng,bồi hồi và xao xuyến kèm theo một chút bâng khuâng và tiếc nuối...

KHOẢNG MÙA THU

Có phải Nắng đã trút hết màu cho lá
Mà rừng cây vàng rộm một khoảng trời ?
Có phải Gió đã dìu giá lạnh rong chơi
Người đi dạo nép vào nhau bối rối ?
Đã qua đi những tháng ngày mong đợi
Ta bên em nghe lá rụng bên thềm
Một khoảng trời ,một khoảng nắng bình yên
Khoảng yêu thương ta cho nhau trọn vẹn !

München 1994

THU CẢM

Nắng vàng ươm như Mật
Thu rót giữa Đất Trời
Ta đưa tay đón thử
Từng giọt sóng sánh rơi
Giọt thanh thanh giọng nói
Giọt vang vang tiếng cười
Giọt rưng rưng khoé mắt
Giọt nghẹn ngào bờ Môi
Giọt ngây thơ trẻ dại
Giọt lọc lõi trải đời...
Xin em hãy đón lấy
Giọt nắng Trời giùm tôi
Rồi nhen thành ngọn Lửa
Thắp sáng những niềm vui
Ta thấy mình trẻ lại
Giữa bao la Đất Trời...

Lauingen,10.2011






Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

DÒNG SÔNG MÙA THU

Có dòng Sông mùa Thu
Lặng lẽ qua Thành phố
Có dòng Sông mùa Thu
Lặng lẽ qua đời tôi
Dòng Sông qua Thành phố
In màu nước, hương Trời
Dòng Sông qua đời tôi
Để nhớ thương vời vợi
Hai sáu năm xa nước
Phiêu bạt nơi xứ người
Hai sáu mùa lá rụng
Bạc trắng những buồn vui
Chiều nay bên bến vắng
Lặng nhìn dòng sông trôi
Bao nhiêu điều muốn nói
Chẳng thể cất thành lời
Xin gửi vào dòng nước
Nỗi thương nhớ đầy vơi
Dòng Sông qua Thành phố
Ước gì Sông của tôi !

Lauingen,25.10.2013

NG.TH.TRANG


Xin tặng mọi người một tấm ảnh bến sông Đa Nuýp nơi Trang ở vừa chụp chiều nay

Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2013

Lễ Tưởng Niêm Đại Tướng Võ Nguyên Giáp tại vùng Dillingen a.d,Donau (Bayern,Đức)

Hòa cùng nhịp đập của hàng triệu trái tim người Dân Việt,vào lúc 15 giờ ngày 13 tháng 10 năm 2013, Hội người Việt và các cựu chiến binh QĐNDVN vùng Dillingen a.d.Donau (Bayern - Đức)đã tổ chức buổi Lễ tưởng niệm Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Sporthalle TP Lauingen.
Mặc dù thơì gian chuẩn bị không dài, nhưng buổi lễ vẫn không kém phần trang nghiêm,long trọng ,với sự tham gia đông đảo của gần 100 bà con người Việt đang sinh sống tại Huyện Dillingen và các vùng lân cận.
Sau bài hát Quốc ca,phút mặc niệm,phần trình bày tiểu sử của Đại Tướng và những lời văn tế là những chia sẻ về kỷ niệm của các cựu chiến binh đã từng chiến đấu dưới sự chỉ huy của Đại Tướng trong các cuộc chiến tranh vệ quốc. Mỗi người một tâm trạng, nhưng ai cũng ngậm ngùi, nuối tiếc về sự ra đi của Người.Bao giọt lệ tiếc thương đã tuôn chảy ướt đẫm trên khuôn mặt của những người con xa xứ.




Xếp hàng chờ vào viếng trước di ảnh tại bàn thờ Đại Tướng




Chia sẻ những kỷ niệm của CCB về Đại Tướng


VĂN TẾ ĐẠI TƯỚNG VÕ NGUYÊN GIÁP



Hỡi ơi,

Quá trăm năm xuôi ngược bôn ba
Nửa đời người xông pha trận mạc
Lòng trăng thu vằng vặc
Dẫu xếp súng gươm vẫn đĩnh đạc tướng quân
Nay thác xuống lòng muôn dân lệ đổ

Nhớ linh xưa,

Giáng sinh vùng quê Lệ Thủy
Ngày ngày soi bóng Kiến Giang

Vốn dòng dõi Cần Vương thủa trước
Lại thêm nghề bốc thuốc cứu dân

Từ buổi ấu thơ, đọc chữ thánh hiền đã hiểu thấu nghĩa nhân
Trong cơn mộng lành, nghe chuyện giặc Tây đã thấm nhuần khí tiết

Sinh trong buổi nước nhà đổ nát, thiếu cột chống trời nên nghiêng ngả liêu xiêu
Lớn lên thấy dân chúng lầm than, vắng bóng anh hùng nên bơ vơ tan tác

Ngó xuống đường thấy lưỡi lê giặc Pháp
Những sĩ phu thân nát đầu rơi
Nhìn lên trên thấy võng lọng con trời
Những xe pháo im hơi lặng tiếng

Chẳng tham chi miếng bả công danh, trường Quốc học đã nhiều phen bãi khóa
Há sợ chi tù gông xiềng xích, lao Thừa Thiên từng một thuở dấn thân

Duyên kì ngộ chốn hồng trần gió bụi
Ai ngờ đâu có buổi trùng phùng
Anh thư lại gặp anh hùng
Tình riêng cũng thể tình chung sơn hà
Hận thay nợ nước thù nhà
Nữ nhi sớm bỏ trăng ngà trôi xuôi

Ôi,

Bước vào đời bằng nghề dạy sử, đem tích xưa mà ôn cố tri tân
Chẳng quen thân với nghiệp nhà binh, nghĩ trận mạc như mây bay gió thoảng

Có ai ngờ trong bóng tối ngọc kia vụt sáng
Bậc minh quân chọn tướng giữa trần gian

Từ mấy mươi chiến sĩ chốn cùng cốc thâm sơn
Thành ức vạn dân binh khắp xóm thôn thành phố

Tiến theo cờ đỏ
Đồn bốt đập tan
Đánh đuổi bạo tàn
Dựng nền dân chủ

Công tích ấy kể bao nhiêu cho đủ
Ngàn năm sau đã có sử sách ghi

Chỉ thương vì,

Mộng thanh bình như sương tan buổi sớm
Giặc cuồng điên lại muốn nổi đao binh

Bỏ thành đô, bắt đầu chín năm kháng chiến gian nan
Lên rừng núi, thi triển trăm ngàn mưu cơ thao lược

Những trận đánh như thế cờ lật ngược
Đổ máu xương để giành lấy chiến công
Đánh Pháp bằng giáo mác hầm chông
Quân với tướng nâng niu từng viên đạn

Trên với dưới một lòng, nguyện đuổi sạch kẻ thù cha ông từng thất bại
Trước với sau son sắt, mộng dựng xây đất nước mà thời đại ước mơ

Ôi Việt Bắc, Biên Giới, Trung Du
Những chiến dịch khiến quân thù mất ngủ

Núi rừng rực sáng trong ánh lửa
Đất trời chờ lệnh Võ tướng quân
Điều binh khiển tướng xuất thần
Tính kế bày mưu ảo diệu

Điện Biên Phủ, Điện Biên Phủ
Điện Biên Phủ triều dâng thác đổ
Trái tim triệu người một khúc khải hoàn ca
Võ Nguyên Giáp từ đó là huyền thoại

Nhưng cũng bởi,

Có những kẻ chưa nếm mùi thất bại
Chưa sợ danh của bậc đại anh hùng

Nên hết Mỹ rồi Trung
Lần lượt kéo sang chuốc bại vong dưới tay Đại tướng

Than ôi,

Một ngày sung sướng là một ngày Người nghĩ về dân
Trận chiến thời bình còn đắng cay gấp vạn lần
Người chỉ nguyện lấy dân làm gốc

Thân là bậc công thần khai quốc
Đôi phen bị làm nhơ nhuốc ô danh

Những thói đời nhơ bẩn hôi tanh
Toan khỏa lấp uy danh lừng lẫy

Dẫu cho đôi mắt đã mờ, đôi tay run rẩy
Vẫn đau đáu với đời, đòi quét sạch tham ô
Tha thiết giữ gìn những chứng tích xưa
Không im tiếng trước kẻ làm bừa hại nước.

Tiếng nói của vị tướng một thời xa khuất
Nay vẫn như tiếng sét giữa trời quang
Dẫu rằng sử đã sang trang

Hỡi ôi,

Dẫu biết :"nước mắt anh hùng lau không ráo"
Chỉ thấy xót xa tiết tháo chẳng phai nhòa

Một đời chói lòa
Một đời nghĩa khí

Sống mà người bốn biển tung hô
Thác mà dân hai mắt lệ mờ

Mặc thế gian có mắt như mù
Chốn tuyền đài ngàn thu yên giấc

Hỡi ôi thương thay
Có linh xin hưởng!

( Nguồn Sưu Tầm )